Câu Chuyện về
Niềm Hy Vọng

Niềm Hy Vọng Sống của Tôi, My Linh

Do Thi Thanh Tam

Từ bỏ hy vọng không phải là điều người mẹ này định làm. Cô ấy sẽ kể lại câu chuyện cảm động về trận chiến của con gái cô chống lại bệnh ung thư, với điều kiện là có, mà quả thật là có, cuộc sống sau khi bệnh ung thư.

Đối với cô gái người Việt Trịnh Thị Mỹ Vân, cuộc đời của cô không thể nào tốt đẹp hơn. Cô đã kết hôn, có ba đứa con xinh đẹp và sống trong một gia đình trung lưu thoải mái. Vì vậy, bệnh ung thư đột ngột tấn công một trong những đứa con của cô, bạn sẽ nghĩ rằng cuộc sống của cô sẽ nhanh chóng suy sụp. Nhưng cô đã biến điều không thể thành có thể và trở thành chỗ dựa tinh thần cho gia đình cô trong cuộc hành trình giúp con gái cô chiến đấu chống lại bệnh ung thư ở Singapore.

“Cô con gái 10 tuổi của tôi, Nam Mỹ Linh, là một bé gái năng động và thân thiện. Bé luôn ở trong nhóm 10 học sinh đứng đầu lớp, và không thích gì hơn là chơi đùa với búp bê Barbie của bé.

Xét cho cùng thì bé đang ở tuổi rất thích chơi trò đó. Nhưng khi bé đi học về tới nhà với đôi chân khập khiễng, hai ngày sau khi bé than phiền lần đầu, tôi đã thấy lo sợ ít nhiều. Tôi đưa bé đến bệnh viện chấn thương chỉnh hình tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ở đó bé được đưa đi chụp x-quang, chụp cộng hưởng từ (MRI) và chụp CT.

Khi các bác sĩ quay lại báo cho tôi kết quả kiểm tra ảnh chụp của Mỹ Linh, tim tôi như ngừng đập. Họ nói với tôi rằng bé bị osteosarcoma, một dạng ung thư xương. Tôi không thể tin vào mắt mình. Con gái tôi chỉ mới 10 tuổi. Tôi từng nghĩ rằng ung thư là căn bệnh chỉ gặp ở người lớn tuổi khi hệ miễn dịch của họ bị suy yếu.

Nhưng rồi tôi nhận ra rằng sớm muộn gì thì mình cũng phải chấp nhận thực tế này, vì vậy Mỹ Linh được nhập viện vào ngày 20 tháng Chín năm ‘2006, với lịch lấy sinh thiết ba ngày sau đó. Tim tôi như thắt lại khi trông thấy những trẻ nhỏ với thân mình yếu ớt đang nằm quanh bệnh viện, khuôn mặt nhợt nhạt của chúng nói lên rất nhiều điều. Điều làm tôi âu lo chính là dưới những tấm chăn, chân của bọn trẻ đã ngừng chống chọi lại bệnh ung thư và do đó chúng phải bị phẫu thuật cắt bỏ. Thật kinh hãi khi biết rằng sau tất cả những đau đớn mà những đứa trẻ ấy phải chịu đựng, chúng vẫn sẽ phải chết!

Nhưng tôi không chấp nhận việc để căn bệnh ung thư này cướp đi mạng sống của con gái tôi. Trong tuyệt vọng, tôi gửi email cho các chị em tôi ở Mỹ và nhờ họ giúp đỡ. Các chị em tôi bảo tôi rằng hiện nay có nhiều loại ung thư vẫn có thể chữa khỏi nhờ vào các nghiên cứu y khoa. Họ nói tôi nên đưa Mỹ Linh khỏi Việt Nam, vì họ nghĩ rằng kỹ thuật y khoa ở đây chưa đủ tiên tiến để điều trị chứng ung thư của Mỹ Linh.

Vì vậy các chị em chúng tôi đã sắp xếp lịch cho chúng tôi đến gặp Bs Mohler tại Đại Học Stanford ở California, Hoa Kỳ, vào ngày 6 tháng Mười năm 2006. Nhưng trước khi đi đến quyết định cực kỳ quan trọng này, tôi đã đến một bác sĩ khác ở Trung Tâm Y khoa MEDIC ở Thành phố Hồ Chí Minh để khám lại. Ở đó, bác sĩ của chúng tôi, Bs Phan Thanh Hải đã kiểm tra Mỹ Linh một lần nữa, tiến hành siêu âm, chụp x-quang, chụp cộng hưởng từ (MRI) và chụp CT. Sau khi tham khảo ý kiến với các bác sĩ khác, Bs Phan xác nhận kết quả chẩn đoán của bác sĩ trước đó. Mỹ Linh đã bị chứng osteosarcoma.

Tôi cố gắng nuốt lệ vào lòng, tôi phải tỏ ra mạnh mẽ trước bé Mỹ Linh. Tôi phải nhanh chóng nghĩ bước tiếp theo phải làm gì. Bs Phan đảm bảo với chúng tôi rằng ở các nước khác có các phương pháp điều trị tiên tiến hơn, và bệnh ung thư có thể được chữa khỏi. Đó chính là những từ mà tôi muốn nghe. Ông cũng nói rằng các biện pháp điều trị y khoa ở Singapore cũng tiên tiến không kém ở Hoa Kỳ.

Hơn thế nữa, việc điều trị ở Hoa Kỳ sẽ khiến tôi tốn kém gấp mười lần so với ở Singapore, và rằng việc chúng tôi nộp đơn xin visa đi Hoa Kỳ sẽ mất rất nhiều thời gian để xử lý hồ sơ. Vì tôi không muốn lãng phí thêm thời gian, vì tôi biết rằng chúng tôi càng đợi lâu, nguy cơ khối u phát triển lớn hơn sẽ càng tăng cao, và tôi quyết định sẽ đến Bệnh viện Mount Elizabeth ở Singapore.

Vào ngày 3 tháng Mười, chúng tôi đáp chuyến bay kéo dài một giờ rưỡi từ Thành phố Hồ Chí Minh đến Singapore. Ngày kế tiếp, chúng tôi đến gặp Bs Ang lần đầu tiên. Ấn tượng đầu tiên mà ông để lại nơi tôi chính là sự nhã nhặn và kiên nhẫn. Trong lần tư vấn đầu tiên, ông đã theo dõi cẩn thận các phim chụp của Mỹ Linh, khám thật kỹ hai chân của bé, nơi nào bé bị đau và hỏi cặn kỹ về bệnh sử gia đình của bé. Một lần nữa, Bs Ang xác nhận rằng Mỹ Linh đang bị chứng osteosarcoma.

Ngay từ đầu tôi đã có ấn tượng tốt về sự chuyên nghiệp của Bs Ang. Ông đã giải thích chi tiết rằng ông sẽ dùng biện pháp hóa trị để thu nhỏ và tiêu diệt các tế bào khối u trong cơ thể Mỹ Linh. Sau sáu đợt hóa trị, ông sẽ tiến hành cấy ghép xương cho Mỹ Linh, thay thế phần xương bị nhiễm bệnh bằng xương mới.

Chi phí điều trị cho cả hóa trị và cấy ghép xương vào khoảng 70.000 đô la Singapore, một mức giá khá hợp lý. Nhưng điều quan trọng hơn vào thời điểm đó là Mỹ Linh có thể được chữa khỏi bệnh và vẫn giữ được chân của bé.

Mọi thứ diễn tiến rất nhanh sau lần tư vấn đầu tiên của chúng tôi. Vào ngày 5 tháng Mười, Mỹ Linh được nhập viện ở bệnh viện Mount Elizabeth để tiến hành lấy sinh thiết. Bệnh viện giống như một khách sạn hạng sang ở nước tôi. Điều tuyệt vời là bé chỉ phải nhập viện một ngày. Vì vết mổ của bé lành nhanh chóng, bé đã trở về nhà chỉ với một mảnh băng cá nhân nhỏ trên chân bé. Thật đáng kinh ngạc!

Đợt hóa trị đầu tiên được sắp xếp vào ngày 7 tháng Mười. Mỹ Linh được điều trị bằng hóa trị ở phòng khám của Bs Ang để chúng tôi không phải trả tiền nằm viện. Mỗi ba ngày bé được điều trị trong ba giờ, sau đó chúng tôi phải kiểm soát lược hóa dược tại nhà qua một thiết bị cầm tay.

Do hậu quả của hóa trị, Mỹ Linh bị các tác dụng phụ tương đối nặng. Bé bị rụng tóc, ói mửa, ăn không thấy ngon miệng và nằm trên giường cả ngày. Tuy nhiên, sau khi được tiêm thuốc để tăng mức haemoglobin, bé đã dần thấy khỏe lại. Bé đã thấy ngon miệng trở lại và bé muốn vận động nhiều hơn. Bs Ang đảm bảo với chúng tôi rằng tóc của bé sẽ mọc lại, vì vậy chúng tôi không lo lắng về điều đó.

Trước khi chúng tôi thấy điều đó, thì đã đến lúc Mỹ Linh được cấy ghép xương. Đó là khoảng hai tháng sau chúng tôi đến Singapore. Khi Bs Ang cho chúng tôi xem phim x-quang của chân cháu sau đợt hóa trị thứ ba, khối u đã thu nhỏ lại!

Vì vậy đúng hai tháng sau đợt hóa trị đầu tiên, Mỹ Linh lại nhập viện để tiến hành cấy ghép xương. Tôi rất ấn tượng về chất lượng dịch vụ dành cho chúng tôi, thậm chí cả khi chúng ở loại phòng rẻ tiền nhất. Mỗi sáng các bác sĩ đều đến phòng Mỹ Linh để kiểm tra bé. Mọi người đều làm việc rất chuyên nghiệp và hiệu quả. Và tôi nhận ra rằng số tiền mình bỏ ra thật xứng đáng; không có số tiền nào xứng đáng với những dịch vụ tận tình mà chúng tôi đã nhận được.

Trước khi bé xuất viện, Mỹ Linh phải thực hiện một vài đợt tập phục hồi chức năng, qua đó bé được dạy cách dùng nạng. Bác sĩ giải phẫu của bé, Bs Khong, cho chúng tôi biết rằng thông thường phải mất từ ba đến sáu tháng để xương mới gắn kết được vào xương cũ.

Khi tôi thấy Mỹ Linh ở khu phục hồi chức năng, tôi đã mỉm cười hạnh phúc. Nhìn bé, tôi có thể thấy một tương lai rạng ngời đang chờ đón bé. Thật khó tin được sau mọi thứ bé đã chịu đựng, bé còn có thể trở về Việt Nam, lại được đến trường và ở bên bạn bè và người thân.

Hiện giờ tôi chỉ mong Việt Nam tiếp nhận các kỹ thuật y khoa tiên tiến tương tự như những gì tôi thấy ở Singapore, để mọi người không còn khiếp sợ trước từ ‘C’ nữa và tận hưởng cuộc sống sau khi khỏi bệnh ung thư.”

CanHOPE là đường dây nóng và dịch vụ tư vấn phi lợi nhuận về bệnh ung thư do Trung Tâm Ung Thư Parkway của Singapore cung cấp.